Name: Dinh Thi
Ly
Entry
1
Item
1: Short story
Once when a Lion was asleep, a
little Mouse began running up and down upon him. This soon wakened the Lion,
who placed his huge paw upon him and opened his big jaws to swallow him.
"Pardon, O King!" cried the little Mouse,
"Forgive me this time. I shall never repeat it and I shall never forget
your kindness. And who knows, but I may be able to do you a good turn one of
these days?"
The Lion was so tickled at the idea of the Mouse being able
to help him, that he lifted up his paw and let him go.
Sometime later a few hunters captured the King and tied him
to a tree while they went in search of a wagon to carry him on.
Just then the little Mouse happened to pass by, and seeing
the sad plight in which the Lion was, ran up to him and soon gnawed away the
ropes that bound the King of the Beasts. "Was I not right?" said the
little Mouse, very happy to help the Lion.
Rhetorical devices:
Metaphor: The Lion : The
Strong – The Mouse: The Weak
Message:
Although you are the Strong
it is necessary to have friends (include little friends) who will help you when
you are in trouble.
Entry 2
Item: Poem
Bao
giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho hành có hoa,
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình
Bao giờ rau diếp làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta
Cho sung có nụ, cho hành có hoa,
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình
Bao giờ rau diếp làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta
Rhetorical
devices:
Irony:
use the image of things that do not have in real life to emphasis one’s ideal.
“chuối có cành”, “sung có nụ”, “hành có hoa”, “chạch đẻ ngọn đa”, “Sáo đẻ dưới
nước”¸ “rau diếp làm đình”, “Gỗ lim thái ghém”.
Message:
There
is no wedding between “ta” and “minh”. No matter what anything happen, “ta” and
“minh” will not get marred.
Entry 3
Item: funny story
Sự Tích Về Những Nick Name
Ngày xửa ngày xưa, cách đây khoảng chừng
17 năm có một cô gái học phổ thông trung học. Cô thường hay mặc áo kẻ ca rô và
để tóc thẳng băng trước trán (kiểu đầu Ma nơ canh bây giờ).
Chà! cô "xấu ơi là xấu", "ngố ơi
là ngố", và "béo ơi là béo", thế mà thế quái nào cô cũng được một
chàng đem lòng để ý. Cô vui lắm, hát hò suốt ngày, lòng ngập tràn những câu
chuyện tình yêu, tình báo.
Nhà của nàng và chàng ở cuối đường Bưởi.
Hàng ngày chàng đèo nàng trên chiếc xe đạp cà tàng không phanh, không chuông,
không gác đờ xen... Mỗi lần lên dốc Bưởi thì cực khổ vô cùng, vì nàng đã béo lại
không chịu xuống xe. Vì tình yêu, chàng gò lưng, rạp người trên chiếc xe đạp đến
phọt cả... mồ hôi ra quần. Tất nhiên mỗi lần như vậy thì nàng cũng ngồi sau động
viên, khích lệ tình yêu bằng những bài hát như: "Năm anh em trên một chiếc
xe tăng" hay "Đường Trường Sơn xe anh qua"..v.v với một giọng ca
đầy... "nội lực".
Tuy nhiên sẽ thật là thiếu sót nếu không kể
thêm về sự khốn khổ khi xuống dốc, nó còn cực khổ trăm bề vì xe vốn không có
phanh, nàng thì lại... béo. Mà béo thì đi liền với nặng. Ai đã từng vào Tây
Nguyên hẳn không ít lần thấy cảnh voi rừng xuống dốc. Thật là khủng khiếp và hết
sức nguy hiểm cho ai đứng dưới chân dốc. Ở đây tình cảnh cũng tương tự vậy.
Nhưng đôi bạn trẻ này vốn ưa cảm giác mạnh, hơn nữa tình yêu đang phới phới, họ
hầu như quên đi tất cả.
Cứ mãi như vậy cho đến một hôm họ chơi trò
xuống dốc và đâm vào thầy chủ nhiệm đang ngược lên. Chao ôi, tấm thân bồ trượng
của nàng làm thầy giáo phải đi dạy trong... bệnh viện mất vài tháng.
Sau lần ấy, đôi trẻ vô cùng ân hận, họ quyết
định trộm tiền nhà lên phố Phủ Doãn nhờ người ta cắt cho một đôi má phanh xe đạp
từ lốp ôtô (thời kỳ này mới bỏ bao cấp vẫn vô cùng khó khăn). Không ngờ phanh tự
chế mà cũng tốt ra trò.
Một
hôm chàng nổi hứng với chiếc xe đạp (bây giờ đã khá an toàn), chàng đèo nàng phóng
vun vút đường Hàng Bài, rồi bất ngờ quẹo phải ra Tràng Tiền, qua hàng kem,
chàng phanh xe cái "Kít" và quay lại hỏi nàng một câu: "Ăn
không?" Nàng hý hửng với tâm hồn ăn uống, hơn nữa lúc bấy giờ mà có money
ăn kem Tràng Tiền thì oách xà lách lắm. Không để chàng phải đợi quá 1 giây,
nàng đáp gọn lỏn: "Có! nhanh vào mua đi".
Không
ngờ chàng bật cười sằng sặc: - Không phải kem, anh chỉ muốn hỏi là phanh xe có
ăn không thôi mà cưng!
Rhetorical
device:
Pun: using one word “ăn” in “phanh ăn” and “ăn” in “ăn
kem” which writes and pronouns in the
same way but has different meaning to make fun for the reader.
Message:
It is necessary to be careful in using Vietnamese’s
words and pay attention about the context of word.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét